Xưa nay, hậu cung vốn là chốn tranh đấu khốc liệt giữa những người phụ nữ mong muốn ân sủng và danh vọng. Có những người sống an phận, lặng lẽ nhưng cũng có những người không từ thủ đoạn chỉ để chiếm được trái tim bậc Đế vương, nắm trong tay quyền lực. Trong đó, hậu cung nhà Trần từng chấn động một phen bởi câu chuyện “trù yểm’’ bằng bùa ngải của Thứ phi Triều Môn!
Thứ phi Triều Môn là phi tần của Hoàng đế Trần Minh Tông, mẹ đẻ của Trần Nguyên Trác. Vua Minh Tông phong tước Cung Tĩnh Vương cho Trần Nguyên Trác, nhường ngôi cho Thái tử Trần Vượng (vua Trần Hiến Tông) rồi lên làm Thượng hoàng.
Chuyện sẽ chẳng có gì nếu vua Trần Hiến Tông không băng hà trước cả phụ hoàng khi chưa có con nối dõi. Ngai vàng bỏ ngỏ, Thượng hoàng Minh Tông bèn lập Hoàng tử thứ mười - Trần Hạo - sau này là Hoàng đế Trần Dụ Tông lên ngôi. Đông con không phải lúc nào cũng…vui cửa vui nhà! Việc Minh Tông không lập các Hoàng Tử thứ hai, thứ ba… mà lập Hoàng tử thứ mười đã nhen nhóm một ngọn lửa bất bình chốn hậu cung.
Thứ phi Triều Môn nhận đả kích dữ dội bởi bà đinh ninh rằng Trần Hiến Tông chết không có con nối thì theo lẽ thường, người em có thứ tự gần nhất (tức Trần Nguyên Trác) sẽ được phép kế thừa ngôi báu. Đằng này, Trần Minh Tông không làm vậy mà đã cố tình bỏ qua Nguyên Trác lớn tuổi để lập Trần Hạo nhỏ dại. Không ăn được thì đạp đổ, Triều Môn đã hả cơn căm tức bằng cách dùng bùa chú nguyền rủa ba người con của Hoàng thái hậu.
Vị Thứ phi ác độc này nghe lời một tên đạo sĩ mua một con cá bống, sau đó nhét lá bùa có ghi tên ba người con của Hoàng thái hậu vào miệng cá, thả xuống giếng Nghiêm Quang. Thế nhưng người tính không bằng trời tính, lời nguyền của bà chưa kịp ứng nghiệm thì quả báo đã tới. Sách Đại Việt sử ký toàn thư kể rằng: “Trước kia Minh Tông ngự ở Bắc Cung, có người canh cửa bắt được một con cá bống ở trong giếng Nghiêm Quang, trong mồm cá có ngậm vật gì, khều ra xem thì trong ấy có chữ, tức là bùa ếm nguyền có những chữ Dụ Tông, Cung Túc, Thiên Ninh (đều là con của Hiến Từ - Hoàng hậu của Trần Minh Tông). Người canh cửa cầm cái bùa ấy tâu lên. Minh Tông hãi quá, truyền bắt hết các cung nhân, các mụ, các tì trong cung để xét hỏi”. Thế là việc trù yểm của Triều Môn bị bại lộ. Nhưng nhờ lòng từ bi cũng như tầm nhìn của Hiến Từ Hoàng thái hậu mà chuyện được giữ kín, mẹ con Thứ phi vẫn được chừa cho con đường sống.
Tuy nhiên, Trần Minh Tông cùng Hoàng thái hậu “gánh còng lưng” cũng không thể giúp Thứ phi Triều Môn mãi. Thứ bùa ngải bà sử dụng không những không ảnh hưởng gì tới ba người con của Hoàng hậu mà còn “quật ngược’’ lên chính con trai bà - bấy giờ đã là Thái úy Trần Nguyên Trác. Việc Thứ phi từng âm mưu trù yểm ba anh em vua Dụ Tông được thêm thắt tới tai vua khiến vua Dụ Tông nghi ngờ Trần Nguyên Trác ghen ghét, muốn nguyền rủa mình, bèn hạ lệnh bắt giam, muốn xử tội chết. Một lần nữa, Hiến Từ Hoàng thái hậu và các đại thần lại đứng ra khuyên ngăn, xin miễn tội cho Thái úy. Trái ngược với người mẹ của mình, Trần Nguyên Trác sau khi được tha tội chết thì sống vô cùng an phận, luôn giữ mình và trung thành với vua Trần Dụ Tông.
Xét về tuổi, Trần Dụ Tông không bằng con của Thứ phi Triều Môn. Nhưng xét về địa vị, vì là con của Hoàng thái hậu nên ông hoàn toàn đủ tư cách nối ngôi. Chỉ vì lòng ghen tức, đố kị con trai không thể làm Hoàng đế mà sử dụng tà thuật mong hãm hại người khác, Thứ phi Triều Môn chẳng thể đạt được mục đích, thậm chí còn gián tiếp suýt hại chết con trai mình. Đúng là “thiên bất dung gian’’!
Nguồn: Đại Việt sử ký toàn thư, Việt sử tiêu án, Chuyện Hậu Cung
Nhận xét
Đăng nhận xét