Dựa theo "Sử ký Tư Mã Thiên," Hàn Tín - một người đàn ông mạnh mẽ và trung thành - nắm giữ hàng chục vạn binh hùng tướng trong tay suốt một thời gian dài mà không có ý định phản bội. Ngay cả khi ông trở thành Sở vương, ông cũng đã thể hiện lòng trung thành bằng việc giết Chung Ly Muội, người bạn cũ, để chứng minh ông không có ý định phản Lưu Bang.
Trong tác phẩm, có đoạn ghi lại cuộc trò chuyện giữa Hàn Tín và Lưu Bang:
Khi Lưu Bang nói chuyện lúc thong dong với Hàn Tín về tài năng của các tướng, hỏi ông rằng: "Tôi có thể cầm được bao nhiêu quân?"
Hàn Tín trả lời: "Bệ hạ chỉ cầm được mười vạn quân."
Lưu Bang hỏi tiếp: "Thế còn nhà ngươi thì cầm được bao nhiêu?"
Hàn Tín đáp: "Thần càng nhiều càng tốt."
Lưu Bang cười nói: "Vậy sao tôi lại bắt được ngươi?"
Hàn Tín giải thích: "Bệ hạ không có tài cầm quân, nhưng có tài cầm tướng, vì thế Tín mới bị bệ hạ bắt."
Từ đó, Lưu Bang sợ tài năng của Hàn Tín và quyết định tiêu diệt ông.
Năm 196 trước Công nguyên, Trần Hy làm phản và Lưu Bang chỉ đạo quân đánh đập. Hàn Tín mưu kế tập hợp người nhà phản quân ở kinh đô để giúp đỡ Trần Hy. Tuy nhiên, do có một người hạ cận có tội với Hàn Tín đã bị ông giam giữ và muốn giết anh ta, em của người này đã đến triều đình và tố cáo ông muốn phản Hán.
Lã Hậu muốn triệu tập Hàn Tín, nhưng lo sợ ông không đến, nên bàn với tướng quốc Tiêu Hà rằng hãy giả vờ sai người từ ngoài chiến trường - chỗ Lưu Bang trở về - báo tin rằng Trần Hy đã chết, các chư hầu và quan đều đến mừng. Với lời giả vờ này, Tiêu Hà lừa Hàn Tín vào cung vua.
Khi Hàn Tín vào cung, Lã Hậu lập tức sai võ sĩ trói ông, sau đó đem chém ông ở nhà treo chuông trong cung Trường Lạc. Trước lúc bị chém, Hàn Tín nói:
"Ta hối hận không tuân theo lời khuyên của Khoái Triệt, nên mới bị bọn người tàn ác lừa dối. Liệu đó có phải là số phận do trời định hay sao?"
Sau đó, Lã Hậu cũng giết ba họ nhà Hàn Tín. Khi Lưu Bang đã hoàn thành việc dẹp xong quân của Trần Hy trở về kinh đô, ông thấy Hàn Tín đã chết, nhà vua vừa mừng vừa thương.
Theo các sử gia thời ấy, triều đình đã kết tội Hàn Tín làm nội gián đồng mưu với phản thần Trần Hy, nhưng thực ra đây chỉ là vu cáo. Hàn Tín không có tội, mà điều này là do Lưu Bang và Lã Hậu bày đặt để hãm hại ông vì tài năng và công lao của ông quá lớn. Hàn Tín thực sự là người trung thành, đến mức ngu trung với Lưu Bang, bởi Lưu Bang đã trọng dụng ông khi ông còn hàn vi, thất thế bên chính quyền Hạng Vũ. Vì vậy, khi ông tiêu diệt Tề và thiên hạ 7 nước thì 6 đã theo Hán, chỉ có nước Sở không theo và Hạng Vũ sai thuyết khách đến dụ ông phản Hán nhưng ông không nghe. Lúc đó, mưu sĩ của ông là Khoái Triệt đã khuyên ông làm phản để chia ba thiên hạ, nhưng Hàn Tín không thực hiện.
Cái chết của Hàn Tín cũng như cái chết của nhiều công thần khai quốc của nhà Hán khác như Bành Việt, Anh Bố... đều có sự khuất tất, bị vu cáo, hãm hại bởi vợ chồng Lưu Bang và các cận thần như Trần Bình, Trương Lương. Công lao, tài năng của Hàn Tín quá lớn khiến Lưu Bang không bao giờ yên tâm và phải tìm cách tiêu diệt ông, đúng như lời nhận định của Khoái Triệt và Vũ Thiệp trước kia.
Cho đến trước khi Lưu Bang chết, tất cả các công thần khai quốc và chư hầu đều bị giết hoặc bị đuổi, phế truất (như Hàn vương Tín, Lương vương Bành Việt, Hoài Nam vương Anh Bố, Yên vương Tang Đồ, thậm chí cả Yên vương Lư Quán là bạn chí thân, Triệu vương Trương Ngao là con rể...) để thay vào đó là các hoàng tử nhà họ Lưu.
Có lẽ người ta đáng trách và lên án những sự kiện xảy ra trong quá khứ, nhưng không thể hiểu tại sao một số người ngày nay vẫn học theo và đưa ra các lời vu cáo vô căn cứ, hãm hại người ân nhân của mình. Thậm chí, ngay cả anh em ruột cũng có thể trở mặt với nhau... thật đáng buồn.
Nhận xét
Đăng nhận xét