Min menu

Pages

latest news

Bí ẩn "Cái ch.ế.t đen": Sao chổi xuất hiện trên bầu trời London, báo hiệu cho th.ảm k.ịch của nhân loại

Khi nền văn minh của con người ngày càng phát triển và dân số tăng lên, môi trường sống cũng đang trở nên xuống cấp. Vấn đề vệ sinh nhà cửa và cách ăn uống của con người đã không còn được coi là "trong lành" như trước đây.

Những động vật dễ gây bệnh như chuột, rệp, chấy... đang sống chung với con người và sinh sôi nảy nở. Sự giao thương và mở cửa giữa các quốc gia đã mở đường cho hàng loạt dịch bệnh khủng khiếp xuất hiện, trong đó có dịch hạch - "Cái chết đen" của nhân loại.

Nghị sĩ Samuel Pepys, một lãnh đạo của Hải quân Anh cũng như là thành viên của Quốc hội, đã ghi chép lại ba sự kiện quan trọng nhất trong lịch sử nước Anh, bao gồm dịch hạch năm 1665-1666, đại hỏa hoạn năm 1666 và chiến tranh Anh-Hà Lan giai đoạn 1665-1667.

Trong cuốn nhật ký của ông, ông cũng đề cập đến hai ngôi sao chổi xuất hiện trên bầu trời London. Một ngôi sao chổi xuất hiện vào cuối năm 1664 và một ngôi sao chổi xuất hiện vào đầu năm 1665.

Tại thời điểm đó, các nhà chiêm tinh học tin rằng đó là dấu hiệu của ma quỷ sắp giáng xuống nước Anh. Tuy nhiên, ít ai có thể hiểu được rằng đó không phải là ma quỷ mà là "thần chết" mang tên dịch hạch đang chuẩn bị tới để cướp đi mạng sống của không chỉ người dân Anh mà còn của cả Châu Âu.

Dịch bệnh hạch là một trong những đại dịch chết chóc nhất trong lịch sử nhân loại và được ghi nhận từ một loại vi khuẩn gây ra - Yersinia pestis, hay còn được biết đến là vi khuẩn dịch hạch. Bệnh dịch hạch lần đầu tiên được ghi nhận vào thời kỳ 541 sau Công nguyên tại Constantinople, thủ đô của Đế chế Byzantine (Ai Cập). Từ đó, bệnh dịch đã lan rộng khắp Châu Âu, Châu Á, Bắc Phi và Arab, giết chết ước tính từ 30 đến 50 triệu người, khoảng một nửa dân số thời điểm đó.

Khoảng 800 năm sau, vào thời kỳ Trung Cổ, dịch bệnh này đã quay trở lại và khiến châu Âu điêu đứng trong "Cái chết đen" (Black Death). Vào tháng 10 năm 1347, khi 12 con tàu từ Biển Đen cập cảng Messina của Sicilia, người dân đã gặp phải một cảnh kinh hoàng. Hầu hết các thủy thủ trên những con tàu này đã chết và những người còn sống thì đang bị bệnh nặng, toàn thân bao phủ bởi những nhọt đen rỉ máu và mủ.

Chính quyền Sicilia đã nhanh chóng đưa hạm đội "tàu tử thần" ra khỏi cảng, nhưng đã quá muộn. Dịch hạch đã lan tỏa nhanh chóng, cướp đi sinh mạng của khoảng 200 triệu người, tương đương 60% dân số Châu Âu và 33% dân số nước Anh.

Theo một số ý kiến, chấy và bọ chét được cho là vật mang vi khuẩn dịch hạch Yersinia Pestis ở sóc, thỏ, chuột và gà...Sau khi làm số lượng lớn động vật gặm nhấm chết đi, bọ chét và chấy sẽ mang theo vi khuẩn đi tìm vật trung gian mới, đó chính là con người.

Khi "không còn ai để lây nhiễm", người ta tưởng rằng dịch bệnh cũng sẽ theo đó mà "chết" đi. Tuy nhiên, từ năm 1348 đến năm 1665, dịch bệnh này đã bùng phát 40 lần trong vòng 300 năm ở London và gây ra hàng ngàn ca tử vong.

Vào đầu những năm 1500, nước Anh đã thực hiện bộ luật đầu tiên yêu cầu tách riêng và cách ly những người bị bệnh. Những gia đình bị dịch bệnh tấn công sẽ được đánh dầu bằng một kiện cỏ treo trên một cây gậy bên ngoài. Nếu người nào có người thân mắc dịch hạch, người đó sẽ phải mang theo một cây gậy trắng khi đến nơi công cộng.

Đến năm 1665, đây cũng là đợt bùng phát dịch bệnh cuối cùng nhưng cũng là một trong những đợt bùng phát tồi tệ nhất kéo dài hàng thế kỷ, khiến 100.000 người dân Thủ đô nước Anh thiệt mạng chỉ trong vòng 7 tháng. Nghị sĩ Pepys từng viết trong nhật ký, tháng 8/1665, mô tả chuyến đi đến Greenwich: "Dọc đường, tôi nhìn thấy một cỗ quan tài có xác chết ở trong, chết vì bệnh dịch hạch, giữa một cánh đồng thuộc trang trại Coome. Có lẽ xác được thảy ra đấy vào tối qua và giáo xứ đã không chỉ định bất kỳ ai chôn cất nó. Thay vào đó – thật tàn nhẫn - họ cắt đặt 1 người canh chừng cả ngày lẫn đêm, cảnh báo không ai được lai vãng, kể cả gia đình của người chết. Bệnh dịch này làm cho chúng ta trở nên tàn nhẫn với nhau hơn cả loài chó…".

Tất cả các hoạt động vui chơi, giải trí lúc bấy giờ đều bị nghiêm cấm và các bệnh nhân đều bắt buộc phải ở trong. Mặc dù việc "giam" những người bị bệnh trong nhà và chôn các thi thể trong những ngôi mộ tập thể bị coi là tàn nhẫn, nhưng đó là cách duy nhất thời bấy giờ để khiến những đợt bùng phát cuối cùng của dịch bệnh chết chóc này kết thúc.

Trong bối cảnh đại dịch bệnh, các quốc gia châu Âu đã thành lập đội ngũ bác sĩ dịch hạch, hay còn gọi là "plague doctor", để giám sát và kiểm đếm số người chết. Tuy nhiên, những người này không cần được đào tạo y khoa hoặc có nhiều kinh nghiệm, mà chỉ cần gan dạ và sẵn sàng lao vào vùng dịch.

Trong thời kỳ đó, không ai biết chính xác nguyên nhân gây ra "Cái chết đen" là gì, do đó, người dân thường tin vào ma quỷ hoặc ngay cả giới y khoa cũng đổ lỗi cho "thuyết chướng khí", tức là dịch hạch lan truyền qua mùi hôi xác chết. Điều này đã tạo ra tiền đề cho sự ra đời của bộ đồ bảo hộ kỳ quái được sử dụng cho các bác sĩ và trở thành một biểu tượng ám ảnh khi nhắc tới "Cái chết đen".

Bộ đồ bảo hộ này được phát minh vào năm 1619 bởi Charles de l'Orme, bác sĩ chính của quốc vương Pháp Louis XIII. Nó bao gồm một áo choàng trùm đầu dài đến mắt cá chân, quần ống túm, giày, mũ và găng tay. Tất cả đều được làm bằng da dê có tẩm chất thơm và phủ một lớp mỡ động vật cứng màu trắng ở bên ngoài để ngăn dịch cơ thể của nạn nhân thấm qua.

Mặt nạ hình mỏ chim cũng là một phần của bộ đồ bảo hộ, trong đó có chứa đầy thảo mộc như đinh hương, bạc hà, long não và nhựa thơm để khử mùi hôi của xác chết. Mặt nạ có "cái mũi dài tới 15cm" và hai lỗ hổng ở vị trí mắt được che chắn bằng kính.

Khi thực hiện nhiệm vụ, bác sĩ cũng thường cầm theo một cây gậy gỗ dài để kiểm tra các thi thể mà không cần tiếp xúc, hoặc để xua đuổi người khác khi muốn họ giữ khoảng cách.

Tuy nhiên, bộ đồ bảo hộ được ví như trang phục của thần chết này lại không có tác dụng ngăn chặn sự lây nhiễm của dịch hạch. Thậm chí, nó còn khiến người mặc cảm thấy nóng, bí và không thấm mồ hôi. Hậu quả là nhiều bác sĩ đã nhiễm bệnh và tử vong.

Nhận xét