Trong thời kỳ Chiến tranh thế giới II, Mỹ đã triển khai dự án bom dơi nhằm tấn công các mục tiêu của quân địch. Dự án này được thiết kế để sử dụng hàng nghìn con dơi được trang bị bom cháy siêu nhỏ đồng loạt tấn công vào một mục tiêu, gây thiệt hại lớn đối với quân địch.
Ý tưởng từ hang dơi
Ý tưởng phát triển bom dơi đầu tiên được nảy ra bởi Tiến sĩ Lytle Adams, người đã có chuyến đi đến hệ thống hang động Carlsbad ở New Mexico, nơi có từ 200.000 đến 500.000 con dơi sinh sống, số lượng này có thể tăng vọt hơn một triệu con vào mùa di cư. Tại đây, ông đã được truyền cảm hứng về ý tưởng sử dụng dơi làm vũ khí độc đáo.
Cuộc tấn công Trân Châu Cảng của quân đội Nhật Bản vài tuần trước đó càng làm cho ông quyết tâm chế tạo một loại vũ khí mới nhằm giúp quân đội Mỹ giành ưu thế trên chiến trường. Vào ngày 12/1/1942, bác sĩ Adams đã gửi đề xuất tới Tổng thống Mỹ khi ấy là Franklin Delano Roosevelt.
Trong bản đề xuất của mình, bác sĩ Adams kiến nghị Mỹ sử dụng các con dơi mang theo những quả bom cháy siêu nhỏ rồi thả chúng trên bầu trời Nhật Bản để thiêu rụi các thành phố của Nhật. Sau khi nhận được bản đề xuất của bác sĩ Adams, Tổng thống Roosevelt đã giao cho cấp dưới của ông kiểm tra tính khả thi của việc phát triển vũ khí bom dơi.
Tuy nhiên, dự án bom dơi cuối cùng không được triển khai do nhiều lý do. Một số chuyên gia quân sự cho rằng, việc huấn luyện và tập huấn cho dơi để chúng mang bom và tấn công mục tiêu đòi hỏi nhiều thời gian và chi phí. Ngoài ra, cũng có những lo ngại về tính khả thi và hiệu quả của dự án này. Vì vậy, dự án bom dơi đã dần bị lãng quên và không được triển khai trên thực tế.
Thử nghiệm thành công rồi… xếp xó

Vào thời điểm đó, các chuyên gia đã đánh giá rằng dự án vũ khí bom dơi là khả thi, do đó, chính phủ Mỹ đã triển khai dự án này. Bác sĩ Adams cũng tham gia dự án này cùng với các nhà khoa học làm việc cho chính phủ Mỹ. Theo kế hoạch, nhóm nghiên cứu đã tiến hành tìm kiếm và bắt hàng trăm con dơi.
Sau đó, nhóm nghiên cứu đã nghiên cứu và chế tạo thiết bị gây cháy để con dơi có trọng lượng 30 gram có thể mang tới mục tiêu. Do đó, một quả bom cháy nặng chưa đến 20 gram đã được tạo ra và được gắn vào mình con dơi bởi các nhà khoa học. Tuy nhiên, trong quá trình thử nghiệm, một số con dơi mang theo bom cháy đã bay ra khỏi khu vực thí nghiệm dẫn đến một vụ cháy nhỏ. Đến ngày 15/12/1943, Mỹ đã thử nghiệm bom dơi tại bãi thử ở bang Utah và đạt được thành công.
Adams đã xây dựng một đội ngũ những người có thể giúp biến dự án thành hiện thực. Nhóm nghiên cứu của ông bao gồm nhà khoa học về động vật có vú thuộc Bảo tàng hạt Los Angeles, Tiến sĩ Jack von Bloeker và các sinh viên làm việc trong phòng thí nghiệm của ông. Sau đó, Tiến sĩ Theodore Fieser, người đã tạo ra bom napalm, đã được bổ sung vào nhóm.
Điều đặc biệt là nhóm còn có những người không thuộc giới khoa học, như nam diễn viên kiêm phi công Tim Holt, một vận động viên thể hình và một cựu quản lý khách sạn. Đáng chú ý nhất là Patricio “Patsy” Batista, một trùm xã hội đen và một cựu ngư dân đánh bắt tôm hùm, đã trở thành thành viên của Hải quân Hoa Kỳ và cũng tham gia dự án.
Nhóm nghiên cứu đã thử nghiệm các loài dơi khác nhau trước khi chọn loài dơi thò đuôi (free-tailed bat) Mexico. Những con dơi này rất nhỏ, chỉ nặng 8,5g, nhưng vẫn có thể bay tốt khi mang một quả bom gấp ba lần trọng lượng cơ thể chúng.
Những quả bom được chế tạo từ vỏ nitrocellulose và chứa đầy chất napalm. Các vật thể này được làm bằng vật liệu nitrocellulose cực kỳ dễ cháy và có thể tự cháy theo thời gian đã định. Sau một số thử nghiệm, nhóm nghiên cứu quyết định gắn những quả bom vào thân trước của con dơi bằng keo.
Vào tháng 5/1943, khoảng 4.000 con dơi đã bị bắt và được đặt trong các tủ lạnh để đưa chúng vào chế độ ngủ đông bắt buộc. Cuộc thử nghiệm với bom giả đã được tiến hành. Một chiếc lồng được thả từ máy bay B-52 ở độ cao 1.500 m và kết quả thật khủng khiếp. Hầu hết dơi bắt đầu hồi phục sau chế độ ngủ đông, nhưng lao xuống đất và không thể bay, một số con đã chết sau khi va chạm với mặt đất.
Sau một số điều chỉnh và khắc phục, thí nghiệm đã được lặp lại với bom thật tại căn cứ phụ của Sân bay quân sự Carlsbad. Kết quả đã dẫn đến một tai nạn khác, khi nhiều con dơi mang theo bom thoát ra và chui vào gầm một thùng nhiên liệu. Khi những quả bom do chúng mang phát nổ, phạm vi thử nghiệm chìm trong biển lửa.
Sau sự cố này, Lực lượng Không quân đã chuyển dự án cho Hải quân và đổi tên nó thành “Project-X-Ray”. Đơn vị này đã thực hiện một số thay đổi và đạt được những thành công đáng ngạc nhiên trong quá trình thử nghiệm, đến mức Ủy ban Nghiên cứu Quốc phòng (NDRC) đưa ra kết luận rằng bom dơi rất hiệu quả và có thể kích hoạt hàng nghìn vụ cháy.
Một cuộc thử nghiệm khác được sắp xếp, nhưng Đô đốc chỉ huy Hạm đội đã hủy bỏ kế hoạch, khi biết những con dơi không được chuẩn bị đầy đủ để tham chiến cho đến năm 1945. Vậy là sau khi chi 2 triệu USD (gần 30 triệu USD ngày nay), dự án bom dơi bị xếp xó.
Mặc dù vậy, ngay cả sau khi quân Nhật đầu hàng và Chiến tranh thế giới thứ hai kết thúc, TS Adams vẫn nhấn mạnh rằng, những quả bom dơi của ông sẽ gây ra sức tàn phá lớn hơn nhiều so với những quả bom nguyên tử nhưng ít gây chết người hơn.
Thật ra, nếu bom dơi được sử dụng như dự định, thì hậu quả hỏa hoạn vẫn gây thiệt hại về nhân mạng của binh lính, trẻ em, dân thường và cả loài dơi. Tốt hơn hết là những thứ vũ khí mang tính hủy diệt như vậy đừng bao giờ được sử dụng.
Nhận xét
Đăng nhận xét